RSS

Trung thu năm ấy...

Hà Nội chuyển mùa, các con phố được phả đầy hơi lạnh mùa thu sau những cơn mưa kéo dài. Đi ngang qua những quầy bán đồ Trung thu bày đủ loại bánh và lồng đèn sặc sỡ, bỗng thức dậy trong ký ức tôi những Trung thu của ngày xưa yêu dấu . Và tôi chợt nhận ra có quá nhiều thứ để thương, để nhớ...
Hồi ấy, cứ trước Trung thu vài ngày dù cuộc sống chưa đầy đủ như bây giờ nhưng bố mẹ vẫn cố gắng sắm sửa cho hai chị em tôi đèn ông sao, bánh kẹo, hoa quả... để phá cỗ đêm trăng rằm. Bố tôi thường chở 2 chị em đi khắp chợ mua cho bằng được những món đồ chơi đêm rằm. Nào đèn ông sao, nào đầu sư tử hay cả mặt nạ Tề thiên đại thánh...những đồ chơi ấy đơn giản lắm nhưng chúng luôn là những món đồ mà tôi mong đơi và háo hức được sở hữu mỗi dịp Trung thu về...

Cuối cùng, sau mấy ngày chờ đợi, đêm trăng rằm đã đến. Tôi được mẹ giao nhiệm vụ chuẩn bị mâm cỗ hoa quả, bánh kẹo. Tôi nhanh tay xếp nào hồng, nào na, những chiếc bánh Trung thu cùng gói kẹo bọc giấy rất đơn sơ, giản dị 
Ngày đó, tôi cùng gia đình đón ánh trăng rằm và phá cỗ trên sân thượng. Mẹ cùng bố trải chiếu cho hai chị em tôi ngồi chờ trăng, chờ chị Hằng và chú Cuội. Những câu chuyện về ngày trăng rằm đã được mẹ kể lại như một huyền thoại. Thời ấy còn khó khăn về mọi mặt, điện yếu và chập chờn nên trăng là ngọn đèn sáng nhất trong đêm tối. Ánh trăng soi rọi từng con đường nhỏ, trên những lá cây thành vệt sáng như dát bạc...
Trăng lên cao, vầng trăng tròn vành vạch chiếu sáng. Mẹ bưng mâm cỗ ra giữa chiếu để hai chị em cùng phá cỗ. Nào những quả hồng ngâm xanh vàng, hồng chín đỏ mọng, căng mọng, cốm, bưởi... Khi nhìn mẹ cắt từng miếng bánh ra, hai chị em tôi vội nhón từng miếng cho vào miệng rồi khúc khích cười. Bây giờ mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn còn cảm giác được vị ngòn ngọt của bánh nơi đầu lưỡi.

Phá cỗ xong là tiết mục rước đèn ông sao. Trong ánh sáng lung linh đa sắc màu của những chiếc đèn phản chiếu, trong tiếng trống nhỏ rộn ràng, hai chị em tôi thi nhau cất vang bài hát Đêm Trung thu. Và cứ thế, vừa rước đèn quanh sân thượng, hai chị em tôi lại ríu rít hòa vang tiếng cười vui vẻ của một gia đình đầm ấm. Những âm thanh trong trẻo cùng hương vị bánh xưa cứ vang vọng mãi trong đêm trăng rằm và dội về trong ký ức.
Thế đấy, Tết Trung thu rộn rã trong sắc hương hoa cúc, của rước đèn, phá cỗ. Trung thu trong tôi lúc nào cũng là mùa đong đầy yêu thương, khao khát được sum vầy bên gia đình, mùa để bày biện những ký ức tuổi thơ, mùa ấm áp niềm hạnh phúc của sự sẻ chia, gắn bó. Yêu thương ấy tựa như ánh trăng rằm tháng tám đầy đặn và mãi lung linh...

0 nhận xét:

Đăng nhận xét