Rằm tháng
8 lại quay lại và rộn rã với tiếng trống tùng dinh dinh, và câu hát "đèn
ông sao, sao năm cánh tươi màu" của trẻ con.
Trung thu là ngày trăng tròn và trăng sáng nhất, lũ trẻ háo
hức đón chờ nhập hội cùnglũ bạn rước đèn đi khắp xóm. Người lớn cũng không kém
phần trông mong khi kí ức tuổi thơ trở về, và mong muốn cho gia đình có một cái
đêm hội rằm vui, và tươm tất.
Hồi ấy, hạnh phúc khi những ngày trung thu gần kề
khoảng 1 tuần, bố con đi mua giấy màu, khung tre, hồ cắt dán đủ kiểu. Nhà đông
con thì phải làm sao cho đứa nào cũng phải có 1 chiếc đèn không hơn không thua
nhau. Hà Nội đêm rằm tháng Tám, không chỉ trông chờ chiếc đèn lồng, chiếc mặt nạ,
đèn táo quân, trẻ em còn chờ mâm cỗ trông trăng của mẹ, của chị chuẩn bị. Mâm cỗ
này có hoa quả kèm theo bánh Trung thu, cốm lan gf Vòng, hình con chó bằng múi
bưởi tách ra chờ đợi cả nhà quây quần sum họp. Tiếng múa lân mà vang lên là trẻ
con “bỏ bố bỏ mẹ” ùa theo xem lân sư rồng cho bằng được, có khi đi theo
đoàn lân đến tận khuya mới về.
Ngày hôm nay, trẻ con được ba dẫn đi chọn lồng
đèn, đồ chơi chứ không phải ngồi ở nhà làm nữa. Cứ mỗi mùa trung thu thì cả
nhà dắt nhau đi phố đèn lồng rộn ràng và đầy sắc màu, vừa là đển mua đèn lồng,
vừa là đển ngắm và chụp hình. Hà Nội có khu đèn lồng phố cổ, còn trong Nam thì
quận 5 khu người Hoa là khu đèn lồng rực rỡ nhất. “Thượng đế nhí” tha hồ mà được
nũng nịu và chọn: đèn con thuyền, con cá, siêu nhân… rồi loại xài pin hay đốt nến,
lấp lánh đủ loại. Đôi khi bắt gặp cả những hàng bán con tò he của các bác thợ
chen lẫn với những hàng đồ chơi hiện đại: nón phù thủy, mặt nạ quái nhân… Những
chiếc bánh trung thu Kinh Đô trưng bày khắp các quầy hàng gia đình nào cũng muốn
mang về. Trung thu hầu như năm nào cũng mưa, giọt mưa nhỏ li ti, chút rồi lại
thôi, hình như ai cũng ước “Mưa ơi đừng to hơn để tắt mất ánh đèn lồng, để còn
đi chơi tiếp nữa chứ vội gì phải về sớm”. Rồi cả nhà tạt vào quán chè hoặc hàng
kem nào đấy ăn. Trung thu bây giờ phải về sớm hơn vì bố mẹ sợ kẹt xe, kẹt đuờng.

Trung Thu ngày ấy hay bây giờ, dù thay đổi thế
nào, thì luôn là tâm trạng háo hức của trẻ con và ký ức tuổi thơ của người lớn.
Lúc trở về nhà, đứa con nít nào tóc tai cũng bê bết mồ hôi, và trong đầu vẫn
còn vang vang câu hát “tùng dinh dinh tắc tùng dinh dinh”.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét