Đúng lúc cao trào, cậu anh tát em như phim chưởng, cô em hét lên như ả bán rau ngoài chợ, đạo diễn cha mẹ sẽ chạy tới, hô to: “Cắt! Cắt!”...Việc can thiệp ngay lập tức và trao đổi về hành vi không hợp lý của con lúc mới xuất hiện là vô cùng cần thiết, bởi một khi đã thành thói quen, cha mẹ sẽ vô cùng khó khăn để sửa lỗi cho con.
Đấy là hình ảnh hơi phóng đại một chút
(phim mà) nhưng cũng nhan nhản trong nhà ngoài ngõ, chỉ khác là ông bố
bà mẹ ngoài đời thay vì hô “cắt cắt” thì sẽ nói “thôi nào”, “dừng lại”,
“không đánh nhau con ơi” các kiểu.
Con
gái tôi 3 tuổi thường xuyên có cơ hội tiếp xúc với cậu anh họ 3 tuổi
rưỡi. Ở lớp mẫu giáo, hai anh em nổi tiếng khoản “bênh nhau chằm chặp”,
giành cho nhau từng miếng dưa hấu, bảo vệ cho nhau từng cm2 chỗ ngủ
trưa, nhiệt tình chạy đi mách cô giáo em mình bị bạn đánh chảy máu
(trong khi thực ra chỉ bị xước tí móng chân). Khi được hỏi ở lớp con
thân bạn nào nhất, con yêu bạn nào nhất, hai bạn này chắc chắn sẽ ngồi
kể... tên nhau một cách long lanh, thắm thiết.
Thế
nhưng, sự đời vẫn vậy, ở nhà, “hai con gà” chung một ông bà này vẫn “đá
nhau” choe chóe như thường. Thứ bảy, chủ nhật, bố mẹ được nghỉ làm công
sở, ở nhà làm đạo diễn phim, chạy đi chạy lại hô “cắt cắt” vô cùng đau
đầu và bận rộn.
( Bé Dương Nguyên Phong và Dương Nguyên Hải Băng)
Có một dạo, chẳng
hiểu sao sơ sẩy tí là cậu anh đánh em lịa lịa. Đánh thì thực ra chẳng
đau tí nào, vấn đề là dù đánh như vuốt tay thì cũng đã đủ cho cô em gào
khóc với giọng điệu oanh vàng điếc tai của nàng. Chỉ trong khoảng nửa
tiếng, mẹ đã phải nhảy vào hòa giải ba bốn lần.
Tôi
nhận ra rằng trong lúc bố mẹ đi vắng, em giúp việc đã để các diễn viên
tự ý hành động mà không hề định hướng hay can thiệp. Chỉ trong vài ngày,
khả năng đánh và hét của hai bạn đã tiến triển nhảy vọt thành kỹ xảo
với tốc độ tên bắn. Cứ đà này, chả mấy chốc nhà sẽ có hai diễn viên...
“đầu gấu” nhí chuyên nghiệp.
Đạo diễn mẹ đã phải sao sát cả hai diễn viên mọi lúc có thể, sẵn sàng
ứng biến với các cảnh hành động. Làm việc nhà nhưng mắt mẹ đảo như ra đa
ra chỗ hai bạn chơi, chạy tới ra ngay lập tức khi nghe tiếng tát hay
tiếng hét. “Dừng lại, dừng lại nào. Có chuyện gì đấy con!” Mẹ đứng giữa
hai bên khẩu chiến, đề nghị từng đứa kể lại sự việc, dĩ nhiên cùng với
những thông tin đã lẳng lặng thu thập từ trước (Nếu không thì mẹ sẽ bối
rối giữa chiến trường bởi trẻ con 3 tuổi đã có khả năng “đổ lỗi” cho đứa
kia một cách thành thạo).
Thi thoảng, vì khả năng đồng cảm của
diễn viên rất hạn chế, đạo diễn cũng phải đóng vai để thách thức nhân
vật. Cậu anh thường xuyên giật đồ chơi của em mếu máo khóc toáng lên khi
bất ngờ bị đạo diễn giật chiếc ô tô trên tay. “Đấy, bị người khác giật
đồ chơi con có tức không? Con giật đồ của em, em cũng thế đấy!”
Còn
cô em gái thì im bặt, mắt mở to khi đạo diễn mẹ hét vào mặt, rồi đổi
sang giọng ngọt ngào. “Đấy, hét và nói nhẹ nhàng, con thích cách nào
hơn? Hét nhé, hay nhẹ nhàng?”
Tập diễn xuất và nói lời thoại sao cho chân thành và biểu cảm dĩ nhiên là công việc cần có của mọi diễn viên.
Đạo diễn: “Con đánh em là không đúng, bây giờ con sẽ làm gì nhỉ?”
Diễn viên anh: “Con sẽ xin lỗi em”. (Mắt vẫn lơ đãng, không quay sang em): Anh xin lỗi em
Đạo diễn: Xin lỗi em thì con nhìn vào ai?
Diễn viên anh: (quay sang nhìn em) Anh xin lỗi em.
Sự
vất vả tỉ mỉ của đạo diễn cuối cùng cũng đã được đền đáp, dần dần các
diễn viên đã thuộc lời thoại và biết cách chỉnh đốn cho nhau. Một lần,
khi cô em cảm ơn vì được cậu anh cho kẹo mút, cậu anh nhắc nhở “Cảm ơn
anh thì phải nhìn vào mắt anh chứ” làm cho đạo diễn mẹ cảm thấy cũng bõ
công, “mát mặt”.
Trò giỏi thì có
ngày phải dạy lại thầy. Sau này, thi thoảng vào đúng lúc đạo diễn mẹ
đang điên tiết, quát um vào mặt con, con gái nhỏ quắc mắt lên đầy vẻ
“thuộc bài”: “Mẹ không được quát con, mẹ phải nhẹ nhàng chứ! Nhẹ nhàng
như thế này này... ” (nói rồi nàng đổi sang cái giọng ngọt như mía lùi
pha chút sên sến).
Làm cha mẹ đúng
là như đạo diễn phim, bộ phim cuộc đời của con, dĩ nhiên cho đến lúc con
tự tạo ra câu chuyện của chính mình. Càng chăm chút tỉ mỉ cho từng cảnh
quay, càng chịu khó “cắt” đi diễn lại, càng có một triết lý và tầm nhìn
sâu rộng, càng nhiều tình yêu thương và say mê thì bộ phim đời con càng
hay, càng trọn vẹn, càng đẹp tươi và kết thúc càng có hậu.
Cái
kết có hậu nhất là có lẽ là khi con tự viết lên cuốn phim cuộc đời mình
một cách tự tin và hạnh phúc, với những giá trị và tình yêu mà cha mẹ
đã truyền qua từng cảnh phim lúc đầu đời.


0 nhận xét:
Đăng nhận xét